“Thời gian đã làm người này không giống trong nỗi nhớ của người kia”
– Nguyễn Ngọc Tư

Chừng ấy năm xa nhà, đôi khi bạn bè hỏi tôi có nhớ không, có buồn không.. tôi thường im lặng một lúc rồi mới nhận ra, đó không hẳn là nỗi buồn. Chỉ là một khoảng trống rất lạ. Không vui, không buồn, cũng chẳng còn nhiều vương vấn với nơi tôi đã từng…

Hạnh phúc bao giờ biến mất.
Chỉ là khi có, chúng ta nghĩ đó là điều hiển nhiên..

Con cá nhỏ bơi đến gần một con cá già và hỏi:
“Cháu đang đi tìm thứ người ta gọi là đại dương…

“Ngày gồng gánh, tối mộng mơ
Ngỡ lòng sắc cạnh
Ai ngờ
Lá rong..“
– Nguyễn Thiên Ngân

“Người vội vã, kẻ thờ ơ
Đời như nắng hạ
Bao giờ
Mưa sa..”